《弟子規(guī)》,原名《訓(xùn)蒙文》,據(jù)國(guó)學(xué)學(xué)者王俊閎考證:為清朝康熙年間秀才李毓秀所作。其內(nèi)容采用《論語(yǔ)》“學(xué)而篇”第六條的文義,列述弟子在家、出外、待人、接物與學(xué)習(xí)上應(yīng)該恪守的守則規(guī)范。后經(jīng)清朝賈存仁修訂改編,并改名為《弟子規(guī)》。其中記錄了孔子的108項(xiàng)言行,共有360句、1080個(gè)字,三字一句,兩句或四句連意,合轍押韻,朗朗上口;全篇先為“總敘”,然后分為“入則孝、出則悌、謹(jǐn)、信、泛愛(ài)眾、親仁、余力學(xué)文”七個(gè)部分。
作品原文
總序
zǒng xù
【總 序】
dì zǐ guī shèng rén xùn shǒu xiào tì cì jǐn xìn
弟 子 規(guī) ,圣 人 訓(xùn), 首 孝 悌, 次 謹(jǐn) 信。
fàn ài zhòng ér qīn rén yǒu yú lì zé xué wén
泛 愛(ài) 眾, 而 親 仁, 有 余 力, 則 學(xué) 文。
入則孝
rù zé xiào
【入則孝】
fù mǔ hū yìng wù huǎn fù mǔ mìng xíng wù lǎn
父 母 呼 ,應(yīng) 勿 緩 ,父 母 命 ,行 勿 懶。
fù mǔ jiào xū jìng tīng fù mǔ zé xū shun chéng
父 母 教, 須 敬 聽(tīng), 父 母 責(zé) ,須 順 承。
dōng zé wēn xià zé qìng chén zé xǐng hūn zé dìng
冬 則 溫, 夏 則 凊, 晨 則 省, 昏 則 定。
chū bì gào fǎn bì miàn jū yǒu cháng yè wú biàn
出 必 告, 反 必 面, 居 有 常, 業(yè) 無(wú) 變。
shì suī xiǎo wù shàn wéi gǒu shàn wéi zǐ dào kuī
事 雖 小, 勿 擅 為 ,茍 擅 為 ,子 道 虧。
wù suī xiǎo wù sī cáng gǒu sī cáng qīn xīn shāng
物 雖 小 ,勿 私 藏 ,茍 私 藏, 親 心 傷。
qīn suǒ hào lì wèi jù qīn suǒ wù jǐn wèi qù
親 所 好, 力 為 具 ,親 所 惡 ,謹(jǐn) 為 去。
shēn yǒu shāng yí qīn yōu dé yǒu shāng yí qīn xiū
身 有 傷, 貽 親 憂(yōu) ,德 有 傷 ,貽 親 羞。
qīn ài wǒ xiào hé nán qīn zēng wǒ xiào fāng xián
親 愛(ài) 我 ,孝 何 難 ,親 憎 我, 孝 方 賢。
qīn yǒu guò jiàn shǐ gēng yí wú sè róu wú shēng
親 有 過(guò) ,諫 使 更 ,怡 吾 色,柔 吾 聲。
jiàn bú rù yuè fù jiàn hào qì suí tà wú yuàn
諫 不 入 ,悅 復(fù) 諫 ,號(hào) 泣 隨, 撻 無(wú) 怨。
qīn yǒu jí yào xiān cháng zhòu yè shì bù lí chuáng
親 有 疾, 藥 先 嘗 ,晝 夜 侍 ,不 離 床。
sāng sān nián cháng bēi yè jū chù biàn jiǔ ròu jué
喪 三 年 ,常 悲 咽, 居 處 變 ,酒 肉 絕。
sāng jìn lǐ jì jìn chéng shì sǐ zhě rú shì shēng
喪 盡 禮, 祭 盡 誠(chéng), 事 死 者, 如 事 生。
本文來(lái)源:http://www.nvnqwx.com/wenxue/dizigui/357776.htm